TÂM SỰ

Về quê chờ sinh đã đưa tiền rồi mà mẹ chồng vẫn tính toán cả gói tăm bông, tôi tức giận đưa ra đề nghị khiến bà tím mặt

TỔ QUỐC   30/07/2020 • 07:40

Ngày nhận lương, Phong đã đưa cho mẹ chồng 7 triệu gọi là chi phí sinh hoạt cho vợ trong khoảng thời gian chờ sinh. Nào ngờ, với số tiền ấy mà mẹ chồng cho em ăn cơm rau, cá mặn nuốt không trôi.

Em và mẹ chồng vừa cãi nhau mọi người ạ...

Nói là cãi, thực ra em cũng chỉ đáp lại bà có đôi câu, còn suốt buổi là bà kể công, vu tội cho em rồi mắng chửi. Em chịu không nổi nên mới vùng lên và bỏ đi. Cuối cùng thì em đã bắt taxi để về ngoại khi 5 ngày nữa là tới ngày dự sinh.

Em về làm dâu cũng được hơn một năm. Nhưng ngay từ khi cưới thì em và Phong đã sống ở Hà Nội, dự định sẽ mua nhà và an cư lạc nghiệp tại đó. Tổng thu nhập hai vợ chồng em cũng ngót nghét 60 triệu chứ chẳng phải ít. Tận khi em bầu thì mới giảm xuống vì em không nhận làm thêm việc ngoài nữa. Thế nên, bọn em khá tự tin sẽ mua được căn chung cư ưng ý, chỉ cần nỗ lực làm việc và chi tiêu tiết kiệm.

Song, người tính cũng chẳng bằng trời tính. Mọi chuyện đang yên đang lành thì xảy ra dịch. Công ty của hai vợ chồng em đều khó khăn, lương bị giảm tới 50%, thưởng thì gần như không có. Và thu nhập hai vợ chồng tụt thê thảm.

Chẳng còn cách nào, dù rất buồn nhưng em cũng đành ngậm ngùi về quê để mẹ chồng chăm, thay vì thuê giúp việc trên Hà Nội như dự tính. Chần chừ mãi, tận khi còn 1 tháng nữa sinh thì em mới về quê làm online.

Và 1 tháng ấy đúng là cực hình. Vốn dĩ xa chồng đã buồn, lại phải nhìn mặt mẹ chồng mà sống càng thêm bí bách. Nhưng điều em thấy sợ nhất chính là mẹ chồng không hề như những lần trước gặp. Trong 1 tháng này, bà bộc lộ tất cả tính cách thật của mình.

(Ảnh minh họa)

Và đáng sợ nhất chính là việc bà tính toán với con dâu và tiết kiệm thái quá. Hôm em về quê đã đưa cho bà 7 triệu tiền sinh hoạt trong 1 tháng đó; rồi thì quà cáp từ quần áo cho tới nhân sâm, tổ yến... để biếu bà, bà tươi roi rói nói 'mấy đứa chỉ bày vẽ, mẹ cần gì đâu'. Thế mà ngay hôm sau Phong đi, bà đã dần quay ngoắt thái độ với nàng dâu.

Mọi người ơi, ở quê 1 người sống 7 triệu là quá thoải mái ấy, thế mà em lại chỉ được ăn cơm rau, ăn thức ăn thừa. Ngày nào cũng thế, bà sẽ nấu một nồi thịt hoặc cá, đậu kho - chính xác là kho mặn đắng mặn chát - từ sáng tới tối. Nếu em và bố chồng ăn không hết thì sẽ bị buộc ăn sang cả ngày hôm sau.

Có lần trứng rán mà bà cũng để từ sáng tới tối như thế. Em đã bảo trứng không nên để tủ lạnh và rán lại mà bà mắng em lãng phí.

Mà chẳng hôm nào bà mua hoa quả tráng miệng hết, em có hỏi khéo thì bà bảo: 'Vườn đầy hoa quả, mua gì mà mua!'

Nhưng thực tế vườn chỉ có khế chưa chín, ổi xanh và na đang ra quả. Em cũng nhẹ nhàng đáp thì bà bảo: 'Đây là nhà quê, con cứ ra ngoài ngõ ngồi chơi với các cô, các bác, thấy nhà ai có gì thì xin. Về quê phải giao tiếp với mọi người nhiều vào, đừng có tối ngày ngồi nhà ôm máy tính như thế'.

Em có giải thích hàng trăm lần rằng em ngồi nhà ôm máy là vì em đang làm việc, nhưng mẹ chồng vẫn không chịu hiểu. Giờ lại còn cạnh khóe nữa, thật sự mệt mỏi.

Quay trở lại chuyện ăn uống, vì bà nấu ăn không nổi nên em bị đói. Em phải canh những lúc bà không có nhà để đặt mua đồ ăn vặt, giấu trong phòng. Thật sự không dám nghĩ bị mẹ chồng phát hiện thì bà sẽ mắng thế nào.

Sau khoảng 1 tuần, em đành bấm bụng rút tiền túi đi mua thêm hoa quả và đồ ăn. Tức một nỗi, mẹ chồng thấy em xách về thì mắng sa sả, nhưng vào mâm thì bà gắp đầu tiên, và đương nhiên cũng là người ăn nhiều nhất.

Nhưng mọi chuyện chỉ khiến em không chịu nổi nữa là chuyện mới đây. Giờ hành chính thì em vẫn phải làm việc, bởi thế thấy mẹ chồng đi chợ, có nhờ mua mấy gói tăm bông. Bà ậm ừ rồi phóng xe đi.

Bữa tối hôm đó, trong bữa ăn bà bỗng nhắc: '5 gói tăm bông của cái Tâm 25 nghìn. Nào đưa mẹ để mẹ có tiền mua thức ăn nhé'.

Mọi người ạ, cái cảm giác uất nghẹn tận họng ấy. 7 triệu em đưa bà, rồi gần 1 tháng chung sống thì tới 20 ngày em bỏ tiền túi mua đồ ăn, hoa quả quá, vậy mà giờ bà còn tính toán 25 nghìn đồng với con dâu??? Trả bà 25 nghìn em không tiếc, nhưng em buồn vì bà đòi ngay sau khi mua hộ.

'Mẹ ơi, có 25 nghìn thôi mà mẹ cũng đòi con ạ? Con cũng bỏ tiền mua đồ ăn cho gia đình bao lần đấy thôi...' - tôi khá bực nhưng vẫn nhịn, dè dặt hỏi.

Nào ngờ bà còn kể công rằng chăm sóc tôi từ a-z thế nào, bao tôi tiền nhà, tiền điện, nước, mạng... Rồi có tôi sống cùng cái gì cũng tốn thêm.

Bà còn mắng tôi nhiều rằng tiêu hoang, ở nhà ăn bám chồng, cả chuyện tôi đi siêu âm cũng bị lôi ra mắng. Nghe tới đây, tôi tức giận đưa ra một đề nghị: 'Nếu mẹ thấy con về đây làm gánh nặng thì con xin phép sang ngoại từ giờ cho tới lúc sinh. Hơn nữa, giờ vợ chồng con cũng không dư dả gì, 7 triệu ấy con nghĩ ở quê sống thoải mái rồi. Nào ngờ mẹ cho con ăn cơm rau còn không đủ. Con đành phải về nhờ mẹ đẻ vậy ạ!'

Tôi nói xong thì mẹ chồng tức giận mắng chửi tôi liên hồi. Bố chồng ra sức khuyên can nhưng chẳng ăn thua. Cuối cùng, tôi dọn đồ và gọi taxi đi ngay hôm ấy. Mẹ chồng thì gọi điện cho thông gia nói tôi hỗn, không về xin lỗi thì không nhận cháu. Tôi không sợ, nhưng chỉ thương Phong đang rất khó xử. Có phải tôi đã quá nóng nảy rồi không?

Theo M52/Tổ Quốc Link Gốc:           Copy Link
http://toquoc.vn/ve-que-cho-sinh-da-dua-tien-roi-ma-me-chong-van-tinh-toan-ca-goi-tam-bong-toi-tuc-gian-dua-ra-de-nghi-khien-ba-tim-mat-222020297155811402.htm

Thích

Tags: Mẹ chồng | con dâu | Nàng dâu | Mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

MỚI NHẤT

goto top